Một người bạn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Một người bạn

Bài gửi by hailoc12 on Sun May 17, 2009 3:07 pm

Cho mình xin vài phút thôi, lắng nghe mình 1 chút nhé!


"Các anh các chị đi đi! Tôi ko cho nó đi đâu hết. Các anh các chị đến để đưa nó đi học đúng ko? Tôi đã bảo nó rồi, nếu nó nghe tôi thì đâu đến nỗi này", kèm theo những lời nói tưởng như sỗ sàng ấy là những giọt nước mắt đau thương, đau hơn đứt từng khúc ruột- những giọt nước mắt của 1 người mẹ lam lũ, tảo tần mà cuộc đời vẫn ko mỉm cười với mẹ con họ- những giọt nước mắt của mẹ 1 người bạn tôi.

Trước đó, ko phải đã mấy lần giọng nói này, khuôn mặt này đến trường đòi H trở về đó sao?

Có lẽ mọi người sẽ cho rằng chẳng có gì đặc biệt nếu nói về bạn tôi như nói về 1 người con của vùng đồi Bắc Giang lên Hà Nội học. Nhưng những gì tôi muốn nói về bạn tôi ko chỉ có vậy. Cuộc sống của H lớp tôi cho đến bây giờ có thể chỉ gói gọn trong 2 từ "thiếu thốn": thiếu thốn tình cảm gia đình, thiếu thốn về vật chất...Bố mẹ H đã ko còn ở chung với nhau từ khi H còn rất nhỏ. 3 người anh chị lớn ở cùng bố, H là con út ở cùng với mẹ. Đã vậy, mẹ H lại là 1 người phụ nữ kém may mắn khi chẳng may phải mang gánh nặng vì có vần đề liên quan đến thần kinh. H lớn lên cùng mẹ, đỡ đần mẹ mọi việc trong cuộc sống lao động hàng ngày.Khi chúng tôi đến thăm thì hiện tại mẹ con H đang ở trong 1 ngôi nhà tình nghĩa nhỏ, vật có giá nhất có lẽ là chiếc xe đạp cà tàng, đã sang đi sửa lại ko biết bao nhiêu lần. Theo 1 quy luật tự nhiên thôi, khi người ta càng khổ thì người ta càng ý thức đc thế nào là khổ, và càng muốn vượt lên cái khổ. H vẫn là đứa con ngoan nhưng cũng chưa bao giờ từ bỏ tư cách của 1 người trò giỏi. Có thể với bạn, với tôi, với nhiều người thì viẹc trở thành 1 sinh viên chưa phải là giỏi, nhưng đặt trong hoàn cảnh của bạn tôi, mọi người mới thấy nó đáng khích lệ biết nhường nào.

Lên đại học, vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, H đã phải đi dạy thêm rất nhiều. Tôi ko phải là người bạn thân thiết lắm với H nên cũng ko tường tận mọi việc, chỉ thấy cô bạn thân của H kể rằng, lịch dạy thêm của H là dày đặc, ko những H cố kiếm đủ tiền nuôi mình ăn học mà thỉnh thoảng còn có tiền gửi cho mẹ ở nhà và vẫn thường xuyên thu xếp thời gian về thăm mẹ. Nếu ai chưa đc gặp bạn tôi thì khó có thể tưởng tượng nổi 1 vẻ bề ngoài lam lũ, cứng rắn đến khác thường. Để tiếp tục học tập, hàng ngày H đã phải cố gắng như thế nào, phấn đấu như thế nào chắc mọi người cũng có thể hình dung đc phần nào nhưng cuộc sống có cho H tiếp tục ko ngừng phấn đấu như vậy ko? Dịp nghỉ lễ 30/4 vừa rồi H cũng thu xếp thời gian về thăm mẹ và thêm 1 trang buồn nữa lật ra trong cuộc đời của H.

Tự dưng nhớ lại 1 kỉ niệm với H mà thương H quá! Hôm 8/3 lớp mình đi vườn quốc gia Ba Vì. Con gái thì tuỳ thôi, còn con trai thì bắt buộc phải đi hết(ngày phụ nữ vùng lên mà, con trai phải đi hết để ủng hộ chứ). Leo núi cả buôỉ chiều mệt nhiều nhưng cũng vui nhiều. Đến khi xuống núi, trời đã tối, tất cả mọi người đều vội, nhưng đi giày thể thao hết lên dốc lại xuống dốc cả ngày trời mũi chân đau ê ẩm. Chính H đã nhường đôi dép lê cho tôi, vừa đỡ đau chân, vừa ko phải đi chân đất. Tôi còn nhớ H bảo: "tớ con trai ko sao đâu. Với lại ở nhà tớ đi chăn trâu cắt cỏ có bao giờ đi dép đâu, quen rồi,mùa gặt gốc lúa còn đâm rách cả chân". Càng nghĩ càng thấy kỉ niệm ngọt ngào đấy nhưng cũng xót xa đấy.

Cuộc sống chẳng mấy hạnh phúc ấy(có chăng thì cũng chỉ là những phút hạnh phúc ko trọn vẹn khi mẹ con H bên nhau) có ai mong, nhưng đối với bạn tôi bây giờ lại là cả 1 ước vọng. Bình dị thế thôi nhưng bây giờ ai cho H khi đang phải nằm viện chờ phẫu thuật, khi mà H "Muốn đi học lắm nhưng cái chân nó ko cho" - đó là do tai nạn H gặp phải khi về quê thăm mẹ. Bác sĩ chẩn đoán H bị trấn thương gối trái và đứt dây chằng. Cứ thấy H kêu đau đầu hi vọng là ko còn gì kém may mắn hơn xảy đến với H. Bạn mình vậy nhưng ko biết làm gì giúp bạn. Bọn tôi mang chút quà cả lớp và 1 số thầy cô đóng góp đưa H mà lòng ân hận vì ko có nhiều hơn, ko giúp bạn đc nhiều hơn. Dẫu biết rằng hoàn cảnh gia đình H hết sức khó khăn, nhưng chúng tôi cũng chỉ là nhứng đứa con còn phụ thuộc vào gia đình, có ai đc tự lực như H, chẳng biết giúp gì hơn. Liệu rằng mẹ con H có xoay xở đủ chi phí cho cuộc phẫu thuật sắp tới? Liệu rằng H có thể sớm đc đên trường trong khi trước đây ngay cả khi chưa xảy ra vụ tai nạn thương tâm này H cũng đã từng bị cấm đoán? Liệu rằng người mẹ sau 1 lần suýt mất đi điểm tựa duy nhất của đời mình có vượt qua đc nỗi sợ hãi, vượt qua đc những suy nghĩ bị bệnh tật chi phối để cho H có thể tiếp tục theo đuổi ước mơ? Trong cuộc sống vốn bộn bề này, tôi biết H ko phải là trường hợp duy nhất. Có những người mà người thân của họ, bạn bè của họ cũng gặp những hoàn cảnh tương tự, họ đã tìm mọi cách để có thể giúp đỡ . Hi vọng bạn mình cũng có đc sự chung tay giúp đỡ của cả cộng đồng. Cám ơn tất cả mọi người đã lắng nghe!

(Phạm Thanh Hương - TH28a1)

hailoc12

Tổng số bài gửi : 79
Join date : 05/11/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Một người bạn

Bài gửi by Hin on Sun May 17, 2009 4:05 pm

Đọc những dòng này nước mắt chực chảy. Thương cho bạn Hiếu! Muốn làm gì đó để xoa dịu bớt được những đau đớn của bạn, nhưng nào có thể, chỉ có chút xíu rất rất nhỏ bé. Một cảm giác bất lực!

Hin

Tổng số bài gửi : 2
Join date : 24/04/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Một người bạn

Bài gửi by hoanganhth28a2 on Sun May 17, 2009 4:50 pm

sao không post được bài thế này

hoanganhth28a2

Tổng số bài gửi : 3
Join date : 17/05/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Một người bạn

Bài gửi by hoanganhth28a2 on Sun May 17, 2009 4:53 pm

được rồi...không ngờ hoàn cảnh của hiếu lại như vây,,đúng như hin nói..cảm giá bất lực vì không thể gíup gì cho H,,,BẤT LỰC

hoanganhth28a2

Tổng số bài gửi : 3
Join date : 17/05/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Một người bạn

Bài gửi by lechuan_hp on Sun May 17, 2009 6:43 pm

Cuộc sống!
Đã bao lần tôi cũng như các bạn đã băn khoăn về cụm từ ấy trong cuộc sống của những sinh viên xa nhà. Và ở đây trong trường hợp của bạn Hiếu chúng ta có thể thấy nó vang lên khó nhọc nhưng cứng rắn và đầy nghị lực. Đọc những dòng bạn Thanh Hương viết về Hiếu tôi thực sự xúc động. Thứ sáu tuần trước tôi đã đến thăm Hiếu và càng hiểu rõ hơn về cuộc sống của bạn. Đó là một người bạn nghị lực với người mẹ đáng thương!
Các bạn ạ! Trong cuộc sống thường nhật chúng ta luôn có những khó khăn, khó khăn đó không ai giống ai. Nhưng ở Hiếu tôi nghĩ đó là tấm gương về cuộc sống và cách vượt qua khó khăn.
Chúng ta cùng chung tay góp sức làm những việc có ý nghĩa không chỉ cho Hiếu mà cho tất cả chúng ta các bạn nhé!

lechuan_hp

Tổng số bài gửi : 5
Join date : 22/04/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Một người bạn

Bài gửi by Bleeng on Sun May 17, 2009 9:47 pm

K còn biết nói gì nữa.
avatar
Bleeng

Tổng số bài gửi : 11
Join date : 12/05/2009
Age : 27
Đến từ : Bắc Ninh

Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/miss_katy21

Về Đầu Trang Go down

Re: Một người bạn

Bài gửi by minh_rua on Sun May 17, 2009 10:29 pm

tớ là người chứng kiến cảnh mẹ H nói với các cô hôm nhập học k muốn cho H đi học Smile chẳng biết nói gì cả! khá là buồn Smile ! thế mới biết mình còn sướng hơn các bạn ý rất rất rất rất... nhiều nhưng mình lại k có 1 sự cố gắng bằng 1 phần của các bạn Smile ! sẽ có cách giúp H! tớ tin là như thế !
avatar
minh_rua

Tổng số bài gửi : 8
Join date : 22/04/2009
Age : 27
Đến từ : Brno

Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/people/Rua-Minh/1679296279

Về Đầu Trang Go down

Re: Một người bạn

Bài gửi by Mai Ngân on Sun May 17, 2009 11:30 pm

Huong viet hay qua, N doc ma nhu duoc nhin tan mat' moi viec...
Doc xong moi' thay' minh la dua may man' ma chi biet huong thu...
TO nghi ca lop nen thuong xuyen ung ho de giup do ban ay, moi nguoi chi dong gop 1 chut thoi nhung ca lop chung tay se co the lam duoc nhieu dieu hon the' Smile
avatar
Mai Ngân

Tổng số bài gửi : 7
Join date : 06/05/2009
Age : 27

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Một người bạn

Bài gửi by myna on Mon May 18, 2009 10:07 am

Hiếu là một con người đầy nghị lực. Tớ tin trong chính lúc này trái tim Hiếu vẫn tràn ngập niềm tin! Vì vậy chúng ta chẳng có lý do gì để ko hy vọng cả! Cùng nhau cầu nguyện cho Hiếu sớm lành bệnh để quay lại trường vs chúng mình nhé!... Tớ thực sự nhớ bạn ý lắm...


Được sửa bởi myna ngày Mon May 18, 2009 9:01 pm; sửa lần 1.
avatar
myna

Tổng số bài gửi : 12
Join date : 22/04/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Một người bạn

Bài gửi by yennguyen1 on Mon May 18, 2009 10:57 am

Co len Hieu.mau lay lai tinh than, dung day va cung TH28 di tiep nao!

yennguyen1

Tổng số bài gửi : 2
Join date : 18/05/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Một người bạn

Bài gửi by Qmobile63 on Wed May 20, 2009 3:43 am

Đọc những dòng Hương viết mà mình thấy thương Hiếu quá. Chắc chắn mình chưa bao giờ đặt mình vào hoàn cảnh của bạn ấy để tưởng tượng xem mình sẽ vượt qua như thế nào. Uhm, Bạn ấy giỏi và nghị lực hơn mình nhiều. Cố lên, lũ nhóc THK28 luôn sẵn sàng giúp đỡ cậu. Go for it ! cheers

Qmobile63

Tổng số bài gửi : 11
Join date : 20/05/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Một người bạn

Bài gửi by hacdinh on Wed May 20, 2009 9:45 am

Mấy lần vào topic này mà ko biết nói j.Nhưng cũng fải viết vài điều.
Phải nói là mình cũng có khá chuyện vs bạn ý- có thể nói bạn ý là con trai TH28 tớ nói chuyện đc nhiều nhất.
Hôm đăng ký nhập học,ng` duy nhất mà tớ nhớ mặt là bạn Hiếu.Một phần vì lúc mới vào,tớ ngồi cũng gần bạn ý,thấy bạn ý trông jống jống 1 ng` nào đó nên nhớ mặt ngay,một phần là sau đó tớ thấy một ng` - là mẹ bạn ý nói vs mấy cô ở đó là ko cho Hiếu đi học,rùi lúc đến tên bạn ý,mấy cô hỏi bạn ý thi đc bao nhiêu đ? 22,5 (lúc đó tớ nghĩ-bạn này cũng khá đấy chứ ).
Sau đó là dãy bàn 4 ng`..
Nhưng lúc đầu tớ cũng ko nc vs bạn ý,vì có lần ngồi cạnh,thấy bạn ý sao sao-ko thoải mái,nghĩ là bạn ý ko thik ngồi cạnh mình,thế là một lát sau lại trả chỗ cho VL =))
Tớ thik cách bạn ý vẫn lạc quan,vui vẻ vs mọi ng`.Tớ ko thik n` ng` cáu gắt,hay than vãn chỉ vì ng` đó gặp chuyện buồn,khó khăn trong cs.
2 kỉ niệm mà tớ nhớ nhất vs Hiếu,1 là "Hiếu phản diện",1 là "Hiếu chính diện" =))
"Phản diện" là: Hôm đi chơi 8/3,lúc đi xuống.Có đoạn chỉ còn tớ,VL vs Hiếu.Lúc đó trời tối thui,VL thì đang khoác tay Hiếu cho đỡ sợ.Bạn Hiếu cứ..doạ cho tớ sợ,để tớ cũng fải khoác tay bạn ý Neutral Bạn ý càng nói tớ càng đi ra xa hơn.Mà mắt bạn ý bình thường đã thấy sáng + sắc rồi,trong bóng tối loáng thoáng ánh sáng thì càng thấy sợ hơn Sad( Bắt gặp ánh mắt đó,tớ thấy sợ lắm ý,cứ như bạn này là đang có âm mưu j đó.Đến đoạn đường rẽ làm 2 hướng,tớ cố hét lên hỏi mọi ng` đi trc xem đang ở đâu rùi.Nghe mọi ng` trả lời nhưng ko xác định đc hướng.Hiếu bảo bên này này.Thế là tớ cứ khăng khăng đòi đi hướng ngược lại Smile) Dằng co mãi mới chịu đi hướng bên đó.May mà sau đó gặp thêm bạn..Thanh Hương thì fải,tớ ko nhớ lắm Sad Thấy an tâm hơn Smile) Nhưng mấy đứa vẫn sợ,lại dắt díu nhau đi.
Lúc thấy ánh sáng của cột đèn,Hiếu còn nói j đó,kiểu là ko thik.Lúc đó tớ chỉ muốn đánh mấy cái vào lưng Hiếu,ng` ta đi mỏi chân muốn khuỵu xuống,đến đó còn ko biết có về đc tới fòng ko,tự nhiên Neutral Ỷ thế chân khỏe như thế à?? hưm hưm Neutral

Việc tớ thấy mắt bạn ý "ác ác gian gian" đã đc tớ nói lại,sau đó gần 1 tháng.Kể muộn chắc là do thấy "tội lỗi" vì đã nghĩ xấu như thế,ko dám nói Smile) Nhưng cũng fải nói để bạn ý biết là mình từng nghĩ như vậy,để thấy thoải mái hơn,cũng là để bạn ý "rút kinh nghiệm" =))

Còn "Chính diện" thì là 2 lần đều liên quan đến bút vở.Chắc cũng có n~ chuyện khác nhưng nhớ nhất 2 lần này,vì tự nhiên thấy Hiếu..cũng con trai fết ^^ Chả hiểu sao hộp bút mình nhiều lúc như bị điên,dùng mực đen thì nguyên thời gian đó toàn bút xanh.Đang tức,thì Hiếu bảo đổi bút.Thế là mình dùng bút đen,để bạn ý dùng bút xanh-trong cuốn vở toàn mực đen Smile)
1 hôm,kt.Hiếu xin giấy.Kt xong,một lúc sau hết vở.Lục lại xem còn tờ giấy nào để viết ko,ko có.Tự nhiên thấy Hiếu lầm lầm mở vở trang giữa ra,giật một tờ.Thế là có giấy viết ^^ Sau đó còn thêm mấy tờ đôi nữa Very Happy ^^ Thấy ấn tượng,vì n~ sự giúp đỡ đó,đến ngay lúc mình chưa kịp nghĩ tới việc "cầu viện".. ^^

Còn nhiều chuyện nữa..Hiếu cũng hay trêu tớ..Nhưng tớ ko thik đâu nhá ^^ Trong lớp,chắc bạn Chí là ng` trêu mà tớ ko thấy tức,tớ thik vậy hơn ^^

Mong Hiếu đi học lại,để bàn vẫn là bàn 4 ng` ^^

hacdinh

Tổng số bài gửi : 15
Join date : 06/05/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Một người bạn

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết